Chuyện bây giờ mới dám nói!
Sáng 25 mưa to, mình vùng dậy, thế là xong rồi, công sức mình kêu gọi mời mọc, dọa nạt...được vài mống

. Trưa đi làm về hoa cả mắt (không phải vì đói, vì lạnh...) vì thấy bài phân tích tình hình chiến sự của ongnghe nghe thểu não quá!!! Làm sao đây???
Cành đt trấn an mình- "không sao đâu, còn những mấy ngày nữa!!! Huhu, mình như muốn khóc quá!!!Cám ơn bạn nhiều lắm đây là lần đầu tiên mình dám lên tiếng cho 1 topic đã bị thất bại (do thời tiết) 1 lần rồi, giờ lại thất bại nữa sao??? Mình phấn chấn hẳn lên tả xung hữu đột ném đá trở lại! ACE nhà ta từ tâm trạng bất an về thời tiết đọc thấy tia hi vọng trong mình cũng phấn khởi không kém!!!
Thương nhất là cô em gái!!! Nó đang tuổi ăn tuổi ngủ cũng vùng dậy, chị ơi chị ah...!!! Sống mũi nghe cay cay!!!!
Anh xe ôm của mình âm thầm đt cho người này người kia cù rủ và quảng cáo, đúng là gừng càng già càng cay thật, có anh mình cảm thấy yên ổn chi lạ!!!
28/3....6h00' ĐT cho phó nháy "Dậy xem lại súng ống thế nào chuẩn bị xuất phát đi em!!! Trời mưa chị ah!!! Mình suýt bật khóc, phi nhanh ra đường khi trời nhá nhem tối, có mưa đâu??? Hú hồn hú vía!!!Nó lừa mình!
Xe lăn bánh!!! Mình gần như thở phào nhẹ nhõm!!! Hi hi hi giờ thì cầm quả bắp sống làm micro và hát điệp khúc tình yêu được rồi!!!
Thương mọi người lắm!!! Biết không??? 