myngoc đã viết:Để sớm mai con lại đến trường...!
Mình lại ốm, đau vật vã từ đầu hôm...có lẽ lúc này nhìn mình rất đáng sợ, ôm cái gối trong tay và vật vã khóc, đau quá...quên mất sự tồn tại của cu Su...đến khi nghe tiếng nó khóc thét bên tai và những lời mếu máo nói với ai đó trong điện thoại " cứu mẹ cháu với, mẹ cháu chết mất..." mình mới sực tỉnh!!!! Nhà chỉ có 2 mẹ con, những lúc như thế này nó lại là nơi nương tựa của mình....
Mấy giờ rồi nhỉ??? Có lẻ đã khuya lắm thì phải, tống hết trong bụng ra cái chổ mà cu Su đã chuẩn bị sẳn, thèm 1 ly nước quá!!! Có bàn tay nhỏ xíu trao cho mình ly nước và giọt nước mắt nóng hổi...
Mình đã đi qua nửa cuộc đời, gặp được cũng khá nhiều người tốt có, xấu cũng nhiều...ba me cũng đã sắp thành người xưa nay hiếm...chai sạn mãi, tôi nung mãi giờ lại rơi nước mắt trước cậu bé mới 7 tuổi.
Nếu lúc này có 1 điều ước xin chỉ duy nhất 1 mà thôi, mẹ xin lổi con. Mẹ đã không cho con 1 tuổi thơ bình thường như các bạn, cám ơn con đã đến với mẹ, đã cùng mẹ trong những lúc cô đơn nhất. Trời sáng chưa nhỉ??? Sáng sớm mai con lại đến trường....
NN rất vụng về mỗi khi chia sẽ, nhất là nói lên lời cảm thông, một phần do bản tính, phần nữa cách nói chữ không mấy quen. Từ hoàn cảnh của myngoc, NN biết myngoc đã cố gắng, cố gắng thật nhiều. "Sông có khúc, con người ta có lúc" myngoc hãy vững vàng lên nhé, bởi myngoc có một điều hơn hẳn tất cả mọi người, điều mà myngoc có lẽ ít nghĩ đến, đó là có cu Su bên cạnh.
Chúc nhiều niềm vui đến với myngoc.










