gửi bởi taczan » Thứ 6 Tháng 9 10, 2010 5:37 pm
Tản mạn về nụ hôn...
Tớ nhặt được
Em ạ! Lúc chưa biết đến mùi yêu đương anh nghe người ta bảo rằng: Nụ hôn rất ngào ngọt như ông gì đó từng viết uống môi em ngọt, mà khi anh hát lên cứ tưởng như mình đang uống nước mía vậy đó. Nhưng sau cái lần đầu hôn em, mở ra những chuỗi ngày hôn hít triền miên tiếp nối, anh chợt phát hiện ra rằng nụ hôn cũng có vô vàn mùi vị như chính bản thân tình yêu trăm ngàn sắc thái. Từ tình yêu kiểu cấu véo vô cùng lãng mạn của Chí Phèo Thị Nở tới tình yêu mãnh liệt trụi trần hùng hục của Vàng Anh việt dart, và anh Tô lợn cạo xứ HG. Vậy đó, em có đồng ý với anh không
Chẳng hạn như nụ hôn đầu tiên mà ta trao nhau vào buổi tối trời mưa lất phất trong con hẻm nhỏ nằm bên đường Cống Quỳnh, anh thấy nó đậm đặc một mùi mắm tôm em ạ. Nó đậm đặc dư vị của mắm tôm, dư âm của riềng sả, chả chìa, nhựa mận, dồi lòng, xáo măng, hấp nướng... mà em đã kịp mang theo sau khi ghé qua quán Thanh Xuân cùng anh chén tạc chén thù.
Chẳng hạn như nụ hôn thứ hai mà ta trao nhau vào buổi sáng vàng ươm hôm nào ở góc đường Nguyễn Huệ, chỗ mà người ta thường làm phố hoa mỗi mùa xuân đến. Anh thấy nó thoang thoảng mùi thịt bò, bánh phở, phọt môn, hàn the, hoa hồi, hoa quế, hành tây, tái nạm, gàu gân, vè bắp và cả nước tiết cùng hột gà nữa em có nhớ không.
Chẳng hạn như nụ hôn thứ bao nhiêu đó mà ta trao nhau trên chuyến đò đi từ Cồn Phụng trở lại Mỹ Tho hôm nào, thì đậm đặc mùi mắm rất đặc trưng của món lẩu mắm miền đồng bằng sông Cửu Long nhiều lúa gạo. Trong cái vị ngột ngạt của mắm, của cá ba sa, cá lóc, mực tôm; của rau dút, rau đắng, của me chua; của bùn đất phù sa Nam Bộ. Anh vẫn nhận ra cái mùi hôi hổi trong nước bọt của em, hình như hôm đó em bị viêm họng cấp phải không vậy??? Em vô vàn yêu dấu của anh.
Chẳng hạn như cái nụ hôn hôm nào mình trao nhau trên con đường phượng bay trước cổng đại nội Huế. Em có nhớ không? Nó đậm đặc một mùi ruốc Huế. Món ruốc màu nâu đỏ mà người ta thường hay ăn với trái vả và tai mép bò trộn cùng những trái ớt xanh cay xé lưỡi xé họng đó em. Đấy là anh chưa đủ tỉnh táo để nhận ra, bên cạnh còn có cả cái vị mằn mặn ngai ngái rất đặc trưng của bún bò xứ Huế mộng mơ
Chẳng hạn như hồi tới Mumbai em nhớ không, chúng mình đã đứng bên bờ biển đục ngầu của thành phố và hôn nhau mát trời ông địa. Cái mùi vị của nụ hôn đó đến bây giờ vẫn còn vảng vất trong từng thớ thịt của anh. Em biết đó là mùi gì? Không đích thị là mùi cà ri chứ gì nữa. Bởi trước khi ra biển, chúng mình đã tới khu phố bên cạnh nhà chung nơi ngày trước mẹ Teresa từng lặng thầm làm việc, để ăn món cà ri dê nguyên chất tươi ngon của đất nước Tagor, Ghandi, Nehru, Taj Mahal anh em vô cùng quý báu của chúng ta.
Chẳng hạn như nụ hôn mà chúng mình trao nhau trên cầu Coronado ở San Diego hôm nào, nó có mùi vị gì em nhớ không? Đó là mùi hăng hắc của món Tacos mà dân đội mũ rộng vành từ xứ sở xương rồng mang đên đầu độc Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ đó em. Cái mùi vị ấy nó mễ đến nỗi anh hôn em mà cứ ngỡ được hôn nàng Salma Hayek
Ôi biết kể đến lúc nào mới xong em nhỉ. Những nụ hôn mùi rượu vang của Pháp, mùi cá ngừ sống của Nhật, mùi Kim chi Hàn Quốc, mùi đậu hủ thối của anh Tàu Khựa, ôi chao có cả mùi dế cơm xào giòn của Miên nữa vân vân và vân vân
Em nhớ không? Cái nụ hôn cuối cùng mà mình trao nhau trong cái đêm sủng nước, không hẳn là nước mưa đâu nhá. Đó là nụ hôn biệt ly nên mình đã thực hiện nó một cách sốt sắng, đầy vũ lực tới mức anh suýt nghẹt thở mấy lần .Nhưng rồi anh vẫn vùng vẫy đứng lên, vì anh biết rằng từ sau giờ phút đó mình sẽ chẳng còn được hôn nhau triền miên như trước nữa. Ôi cái nụ hôn ly biệt đó, anh không còn nhớ nó có mùi vị gì, cũng có thể nó không có mùi vị gì cả, hay như người ta thường nói là nó vô vị.
Anh biết sau khi mình chia tay, em đã vội vã sà vào vòng tay của một gã trai khác. Nhưng điều đó không hề hấn gì đối với một trái tim đã quá nhiều thương tích của anh và dù bất cứ chuyện gì xảy ra, thì những nụ hôn mà mình đã trao nhau cùng với vô vàn mùi vị của nó vẫn ở mãi trong anh, ở mãi cho tới cuối cuộc đời này, cho tới tận thế giới bên kia.
Ôi
em yêu