Thảng thốt hoa bưởi tháng BaTháng Ba về làm chi cho nhớ thương lại những ký ức đã xa xôi. Khi các trang báo ngập tràn hoa bưởi, tôi không thể nào không nguôi cảm giác nôn nao muốn được trở về. Về với Phù Vân yêu dấu của tôi...
Phải thật dằn lòng thì tôi mới không xách xe đi tìm hoa bưởi giữa Sài Gòn. Tôi có thể tìm thấy được nó ở phương Nam không có mùa, có tháng này không? Tôi không biết. Những khoảnh khắc xốn xao về 1 vùng ký ức dịu ngọt thuở trẻ thơ bỗng nhiên được định vị bằng mùi rất rõ ràng. Tôi như ngửi thấy mùi thơm nồng nàn và quyến rũ của loài hoa bình dị ấy trong căn biệt thự trên phố hàng me chỉ có tiếng máy lạnh chạy ro ro và tiếng lách xách của bàn phím này. Mùi thơm trong tưởng tượng ấy bỗng chốc lấn át cả mùi Lolita Lempicka yêu thích của tôi. Dường như tôi có thể thấy rõ mồn một những cánh hóa trắng đầy đặn, bé xinh và thơm nồng nàn trên tóc mình của 10 năm về trước, dụi vào vai anh đi dưới mưa chăng tơ mê ảo bởi ánh đèn vàng hắt xuống dòng Nhuệ.

Thế mà giờ tất cả đã hóa rất xa xôi....
Tôi đã hóa rất xa xôi của tôi chỉ vài năm trước đây thôi. Dường như tôi không còn biết cảm nhận được những rung cảm đầy tinh tế của xúc cảm, của những biến đổi quanh mình. Tôi đã thôi không còn thảng thốt khi mỗi lần trở lại Nhuệ Giang cạn trơ đáy, không còn cảm thấy 1 cái gì đã mất trong lòng. Như Thi Ca đã mất khỏi tôi, như Nhuệ Giang đã cạn và như anh đã vĩnh viễn rời đi...
Trở lại làm gì hả hương bưởi của tôi. Cho tôi bỗng nhớ về những người đã mất. Kể cả những người còn sống và đã chết, trong đó có tôi. Cho chênh chao lại 1 buổi chiều rực rỡ không rõ mùa ở cái xứ giúp tôi cân bằng lại cuộc sống, đổi lại, chỉ lấy đi 1 thứ duy nhất trong tôi...
Trở lại làm gì hả hoa bưởi của tôi, cho tôi nhớ tới gói quà mà 1 người gửi từ Hà Nội vào thuở chưa mất nhau. Là 1 gói hoa bưởi cuối mùa hoa năm nào. Trở lại làm gì hả hoa bưởi của tôi, cho 1 chiều chơi vơi giữa nhớ quên nghe giọng người cũ không nén nổi lòng đã nhắc lại những bông bưởi năm nào, người ta chỉ nói 1 câu như hờn trách:
"Tưởng em đã quên. Anh sẽ gửi hoa bưởi vào cho em..." mà nghe lòng mình thảng thốt.
"Nhưng mộng mà thôi mộng mất thôi
Hoa tàn rượu ế ấy tình tôi
Chiều nay tôi chắp đôi tay lại
Đừng gặp người xưa nữa lạy Trời" (Nguyễn Bính)... Giữa những mê mị của ký ức, tôi lại muốn được trở về, về với Phù Vân yêu dấu của tôi. Bà đã mất, bạn thân đã lấy chồng, cây bưởi nhà hàng xóm không biết có còn, có còn vươn cành sang nhà tôi, rụng xuống những bông hoa trắng muốt, nồng nàn hương trong khuya vắng. Dẫu không còn ai hái hoa bưởi hay lá hương nhu cho tôi, dẫu bà nội đã không còn sống để đun nước lá cây cho tôi, và cũng không còn ai ra bờ sông trước nhà lầm lụi đợi tôi suốt hơn 10 năm qua, thì tôi vẫn muốn trở về.
Nhưng chẳng thể về, nên tôi cứ ngồi gõ chữ trong ngơ ngác thế này đây....
Có phải là vì mình đã quá cô đơn?
P/s: Vì định than thở 1 chút tháng 4, nên phải up cái tháng 3 trước cái đã 