@ my friends: Cảm giác thôi mà.
Chiều tối qua có 1 bạn nói với mình rằng thích ăn ổi, còn giải thích thêm rằng
"không phải cái ổi hàng ngày em vẫn thấy đâu, cái ổi mà quả nhỏ thôi, ở quê mới có, ăn được cả vỏ...".... thì đây, mình mời bạn nè, có phải là nó của bạn đó không?
Mùi ổi găng chín rụng tuổi thơTôi được cho 6 quả ổi găng, thứ quả mà tôi hoài công tìm mỏi mắt không thấy ở cái xứ bốn mùa cây trái xum xuê này.
Thứ quả đã gắn bó trong suốt 11 năm tuổi thơ ăm ắp mùi vị, rực rỡ sắc màu và nghẹn đắng những khổ cực.
….nhà tôi, như mọi nhà nông dân Bắc Hà khác, nghĩa là có cái nhà nhỏ nhỏ, giữa hai mảnh vườn be bé trước và sau, trồng vài loại cây quen thuộc như ổi, chuối,đu đủ, bưởi, mùi tàu, đinh lăng, mẫu đơn… với hàng rào găng tây mẹ tôi phạt ngang tầm cổ người, cứ đến đến mùa ra hoa tím ngắt.
Trong những loại cây ấy, loại cây gắn bó với anh em tôi nhất là hàng ổi găng dọc ngõ. Cây thâm thấp, chỉ cao bằng nóc nhà, tán không lớn lắm, quả không sai, chả đủ cho những ánh nhìn thòm thèm của anh em tôi và của mấy đứa hàng xóm chuyên vạch hàng rào sang nhà nhau chơi.
Tôi đã không biết bao lần bị ăn đòn quắn đít vì hàng ổi găng ấy. Có đứa trẻ nào mà lại có thể đành lòng nổi, cầm lòng nổi không trèo lên để tìm lấy xem còn quả ổi nào ương ương không? Mẹ túm được và lần nào cũng bị đánh, chả chừa, trưa rình lúc mẹ ngủ lại tót lên mót ổi tiếp. Có nhiều lần trót lọt không bị mẹ đánh đòn thì lại bị chạm phải sâu róm hay bọ nẹt. Sao cái giống ổi lại lắm giống chết tiệt ấy thế cơ chứ lị. Chỉ cần dính phải 1 sợi lông của 2 cái giống sâu bọ đáng chết ấy thôi là người mẩn ngứa và nổi tịt khắp nơi. Tắm cũng không hết được cái thứ ngứa ngáy khó chịu muốn lột da ấy, thứ duy nhất trị được nó là hái lá kinh giới rồi chà lên chỗ ngứa, và phải làm sao để cho mẹ không nhìn thấy mấy nốt nổi tịt đó nếu không muốn ăn đòn. Tóc tôi giờ hoe hoe màu đuôi bò cũng có lẽ ngày xưa phơi nắng nhiều trên hàng ổi găng ấy.
Mà ổi găng thì nào có to tát đẹp đẽ gì cho cam, quả chỉ nhỉnh hơn ngón chân cái tôi chút đỉnh, tỉ lệ ruột với cùi là 5:5. Thực ra thì tôi chưa bao giờ ngửi được mùi thứ quả mà ngày nào tôi cũng hớt mặt lên để đếm, để xí phần với anh trai ấy, bởi vì chúng chả bao giờ kịp chín cho ngửi thấy mùi. Ổi găng ngon nhất là khi hơi ương ương, cắn phập 1 miếng, giòn tan, ngọt thanh, thêm vị chát nhẹ của vỏ… chỉ cần nghe tiếng nhai rau ráu của anh trai là tôi đã nuốt nước bọt ừng ực, mà chạy đến, cái kiểu xin ăn rất đành hanh và bao giờ cũng cố sống cố chết há miệng thật to, ngoạm thật chặt hòng cắn được miếng to nhất có thể. Anh trai tôi bé tí đã biết “chơi” tôi, khi xin ăn bao giờ tôi cũng thẽ thọt nói thật khẽ, chỉ đủ để anh nghe thấy và không đủ cho mẹ nghe:
“Cho em cắn 1 miếng thôi”. Chắc bé tí nhưng đã biết xấu hổ khi đi xin phần ăn của người khác, nói thẽ thọt lắm. Nhưng anh trai tôi, thì chưa bao giờ, sự thực là chưa bao giờ, từ chối tôi, nhưng luôn kèm theo 1 câu dặn dò đủ khiến tôi đỏ dừ mặt vì xấu hổ:
“Mày cắn nhỏ thôi đấy nhé”. Cái câu đấy, bao giờ anh ấy cũng nói thật to, chắc không chỉ mẹ tôi nghe thấy mà cả làng cũng có thể nghe thấy được. Bất kể lúc nào, khi tôi xin ăn ké ổi hay kẹo, hay bất cứ cái gì…Và tất nhiên vì xấu hổ hay vì sợ anh trai đổi ý nên bao giờ tôi cũng phải vội vàng mà cắn thật nhanh, thật to, to đến muốn rách mồm cũng kệ!
Từ lâu lắm rồi tôi chỉ còn thấy những quả ổi to bằng 2 nắm tay người lớn. Các bạn làm cùng ham ăn ổi nên rất hay mùa về cho mọi người ăn. Những quả ổi đẹp đẽ, được rửa sạch sẽ, gọt vỏ, cắt 8 miếng đều tăm tắp. Mọi người được mời ăn rất lịch sự, trong đó có tôi. Chúng thường vừa được ăn, vừa chấm muối ớt, có nhiều khi là muối tôm Tây Ninh. Tôi nhón cầm 1 miếng khẽ khàng, không chấm kèm muối hay ớt gì hết, cắn từng miếng rất nhỏ nhẹ và rất nhã
(có khi nào vì sợ trôi mất son môi không nhỉ?) Không hề có bất cứ 1 âm thanh nhai rau ráu nào. Máy lạnh chạy ro ro, và tôi chưa bao giờ ăn hết đến nửa quả.
Tôi mới được cho 6 quả ổi găng, được gửi từ Hà Nội vào theo đường hàng không. Sáng đi làm đặt vào bàn thờ ông địa để cúng định tối về thọ lộc. Ấy vậy mà khi đi làm về, mở cánh cửa ra, một mùi thơm dìu dịu, ngọt ngào lẩn quất khắp ngôi nhà. Tôi sững người trước hương thơm đầy mời mọc mà an lành ấy. Lần đầu tiên tôi thực sự ngửi được mùi ổi găng chín. Tôi cầm từng quả, để mỗi góc nhà 1 quả, giữ 1 quả định ăn luôn mà cứ hễ đưa lên lại đặt xuống vì tiếc, sợ mất mùi hương ấy, tôi cứ cầm như thế mà thỉnh thoảng hít hà. Trong mùi hương giản dị ấy tôi như còn ngửi thấy được cả mùi nắng khét trên tóc, vị chan chát nhè nhẹ, vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi và thanh âm rau ráu vọng về… Không có gương cho tôi soi để xem lại trên gương mặt xinh đẹp này có ửng lên nỗi thẹn thùng xấu hổ như khi xin ăn ké thuở nào hay không…
(Không có máy ảnh nào ở nhà nên không chụp được mấy quả ổi găng chín làm minh họa. Nên mình thay bằng 1 bức ảnh khác, chả liên quan gì ở nội dung, chỉ liên quan đến tác giả, thôi không ăn ổi thì mình ăn kem, hí hí).